Chương 4.1

Tặng Phù Nhi iu quý!!! Chúc mừng sinh nhật t/y mặc dù đã muộn :”>



Edit + Beta: Tuyết nhi + Linh nhi

Đoàn người đi vào Tư Mã sơn trang, Tư Mã Thanh Vân vì muốn thể hiện khí phách thân là trang chủ của mình nên lập tức hạ lệnh trên dưới trong trang mở yến tiệc hầu hạ để cho Băng Nhan nhìn thấy uy phong của hắn. Điều không được hoàn mỹ chính là tên da mặt siêu dày Mạc Thiên Sí kia cũng theo tới .

Kỳ thật Tư Mã Thanh Vân là muốn ngăn cản hắn lại, cố tình để muội muội Tương Quân vừa thấy Mạc Thiên Sí ngưỡng mộ trong lòng đã lâu liền chủ động mời người ta đến làm khách. Lấy địa vị của hắn ở giang hồ, không để cho người khác ở sau lưng bàn tán mình khí lượng hẹp, cho dù tất cả không muốn, cũng chỉ có thể làm bộ hào phóng cho phép Mạc Thiên Sí theo đuôi mà đến.

Tư Mã sơn trang là do đại trang chủ ba đời trước – Tư Mã Dương thành lập nên.  Tư Mã Dương được tiếng là một trong mười đại cao thủ giang hồ, thái độ làm người chính phái ngay thẳng, suốt đời hành hiệp trượng nghĩa, giúp đỡ kẻ khó. Bởi vậy tiếng tăm trong giang hồ không suy, danh tiếng Tư Mã sơn trang cũng bởi vậy lan rộng.

Hiện giờ là Thiếu trang chủ Tư Mã Thanh Vân cùng với muội chấp chưởng sơn trang. Tư Mã Thanh Vân có thể thừa kế oai phong danh giá được tổ phụ và bậc cha chú thành lập, thời thiếu niên đã luyện một thân võ công thật là tốt. Hơn nữa hắn trời sinh phong thần tuấn lãng (đẹp trai anh tuấn), ở võ lâm cũng có địa vị, được nhân sĩ võ lâm coi hắn cùng là bậc tuổi trẻ tài cao như Kiếm Vô Ảnh Mạc Thiên Sí. Nhưng ở bảng xếp hạng thì hắn vẫn đành phải đệ nhị.

Hắn thu xếp cho bọn họ ở lại Hoa Lan các, tên đúng như ý nghĩa có đủ loại  hoa lan, sau đó lại mời bọn họ tới Đỉnh Thiên các dùng cơm. Một bàn sơn hào hải vị, mỗi một món nói ra đều là trân quý danh phẩm, đều có thể nói là lựa trong những thứ tốt nhất.

“Đại ca, Tương Quân biết huynh yêu uống rượu, đây là Tuyền Tửu từ Nam Thiệu chuyển tới đã cho thêm mật, huynh thử phẩm qua xem.” Nói xong chén rượu đã nâng đến bên miệng hắn, Mạc Thiên Sí mới muốn mở miệng nói cứ để mặc mình lại lập tức bị rót một ly.

“Dễ uống không?” Tư Mã Tương Quân vẻ mặt chờ mong.

“Quả nhiên là rượu ngon!” Rượu ngon vừa vào đến miệng, hương vị của rượu làm cho hắn tán dương không dứt!

“Ta chỉ biết chàng thích uống.” Nàng cười cao vút, khuôn mặt đỏ bừng trông rất mê người.

Tư Mã Tương Quân nhiệt tình rót rượu gắp rau, không chút nào che dấu tâm ý nhiều năm của mình. Mà Mạc Thiên Sí rượu ngon trước mặt thì tự nhiên sẽ không khách khí!

Băng Nhan đối với việc hai người bọn họ liếc mắt đưa tình, thủy chung đều là vẻ mặt vô cùng lãnh đạm. Nhìn trong mắt Nham Cự hắn lại càng không hiểu được , chủ nhân cùng đại hiệp lúc này thật sự làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.

Tư Mã Thanh Vân cũng không kém phần xum xoe so với muội muội, hắn ôn nhu lễ độ nói: “Băng cô nương, mời cô nương thưởng thức nghệ thuật nấu ăn, đây chính là một trong những món ăn kiêu ngạo nhất của nhà bếp Tư Mã sơn trang, tên là “Nguyệt chi ngọc” (ngọc của trăng).” Lập tức  gắp cho nàng một miếng  vào đĩa.

“Nguyệt chi ngọc?”

“Đó là tên do nhà bếp sơn trang chúng ta đặt theo tích Hằng Nga chạy trốn vào cung trăng trong thần thoại. Băng cô nương đẹp như  tiên nữ cung trăng, ăn món này đúng là đồ ăn thích hợp nhất.”

Băng Nhan nhìn thấy trong đĩa có mấy viên tròn tròn thì khẽ hỏi: “Đây là làm từ cái gì?”

“Thịt thỏ.”

Thoáng chốc nàng vẻ mặt lạnh như băng, vội vàng buông bát.

“Thực xin lỗi, ta ăn no rồi, xin cáo lui trước.” Rồi đứng lên quay đầu rời đi.

“Băng cô nương?” Tư Mã Thanh Vân không hiểu sao lại thế này, muốn đuổi theo hỏi thăm. Nham Cự chặn hắn lại  nói không vui: “Chủ nhân của ta từ thuở nhỏ cùng động vật núi rừng làm bạn, từ trước đến nay chỉ có cứu chữa cho thú mà không ăn thịt thú, không có khả năng ăn thịt thỏ.”

Hắn lập tức vẻ mặt xấu hổ, Mạc Thiên Sí thì cười thả cửa ở bên cạnh.

“Mạc Thiên Sí! Có cái gì mà buồn cười!”

“Thần thoại chỉ nói Hằng nga ở Cung Quảng có thỏ ngọc làm bạn mà an ủi sự cô tịch, cũng không nghe thấy Hằng nga ăn thịt thỏ, oa ha ha…….”

Tư Mã Tương Quân cũng cười theo, thấy đại ca cười đến thoải mái như vậy thì nàng cũng vui vẻ.

Tư Mã Thanh Vân tức giận đến mặt mày đỏ bừng, thế là phất tay áo mà đi, không để ý tới sự bất lịch thiệp của Mạc Thiên Sí, hắn định chạy nhanh đến giải thích cho giai nhân.

Về phương diện khác, Nham Cự đi theo chủ nhân trở lại Hoa Lan các. “Chủ nhân tức giận?”

“Ta không sao.”

“Không ăn cái gì thì sẽ đói đấy, Nham Cự giúp ngài đi thu xếp một ít món ăn đến.” Nói vừa xong, Nham Cự lập tức xoay người muốn đi.

“Không cần, ta ăn không vô.” Tưởng tượng đến vừa mới rồi dùng thịt thỏ làm thành món băm viên, nàng liền cảm thấy toàn thân không thoải mái.

Lúc này một thị nữ gõ cửa mà vào, bưng tới một mâm điểm tâm gồm canh hạt sen cùng hoa quả. “Băng cô nương, đây là trang chủ lệnh cho nô tỳ đưa tới, tất cả đều là đồ chay, thỉnh ngài an tâm từ tốn dùng.”

Băng Nhan chỉ lặng yên không nói, Nham Cự thay mặt đáp lời: “Cứ để ở đó đi.”

“Vâng” Thị nữ làm lễ vái chào rồi đi giật lùi ra ngoài cửa.

Một lát sau Tư Mã Thanh Vân tự mình đến của nhận tội. “Làm cho Băng cô nương bị sợ hãi, tại hạ thật sự tội đáng chết vạn lần, hy vọng cô nương rộng lượng tha thứ cho tại hạ.”

Băng Nhan chỉ thản nhiên đáp lễ. “Ngài nói quá lời rồi, được Tư Mã công tử khoản đãi mà tiểu nữ tử lại làm mọi người mất hứng.”

“Không, là lỗi của tại hạ, Băng cô nương ngàn vạn lần đừng tự trách. Trên đĩa là những món điểm tâm cùng quả quý, tuy rằng so ra còn kém thịt cá nhưng chỉ mong hợp với khẩu vị của cô nương.”

“Cám ơn thịnh tình của công tử.”

“Như vậy sẽ không quấy rầy cô nương dùng bữa, mời thong thả dùng.” Hắn nhanh chóng rời đi. Lúc này rút lui là để duy trì ấn tượng tốt, hắn vì tính kế lâu dài muốn thiết  lập hình tượng tốt của mình ở trong lòng mỹ nhân.

※※※

Hôm sau…. thừa dịp Mạc Thiên Sí bị muội muội Tương Quân ra sức bám chặt, Tư Mã Thanh Vân chân thành mời giai nhân du ngoạ thưởng lãm khí thế hoành tráng của Tư Mã sơn trang, ít có cô nương nào không bị dinh thự cùng đất đai mênh mông vô bờ cực đại của  Tư Mã gia tộc làm rung động. Sơn trang chia làm vài khu lâu viện, mỗi một lâu hoặc mỗi một viện đều được xây dựng theo một cách. Có chút khí thế bàng bạc, có chút cổ kính, mỗi nhà mỗi một viện đều khiến kẻ khác líu lưỡi vì phong cách diện mạo khác nhau.

Có điều nằm ngoài dự kiến của hắn, Băng Nhan cũng không có thể hiện ra nhiều lắm, vẫn nhất quán là lạnh lùng. Thuở nhỏ sinh trưởng ở nơi phong cảnh độc đáo như Thiên Sơn, xem ngàn vạn kì biến của cảnh đẹp tự nhiên nên những cảnh trí do nhân công tạo nên ngược lại không khơi gợi nhiều hứng thú của nàng.

Duy nhất làm cho đôi mắt đẹp lạnh lùng của nàng sáng như tuyết là vườn hoa sau sơn trang. Có đủ loại  kỳ hoa dị quả, Băng Nhan xem xét  mỗi một gốc kỳ hoa, trên mặt hiện ra sự sáng rực khó thấy.

Tư Mã Thanh Vân không khỏi nở nụ cười, nữ nhân dù sao cũng  yêu thích  hoa cỏ mà. “Nếu Băng cô nương thích, ta sẽ  phân phó cho người hầu cắt chút bó hoa đưa đến phòng của Băng cô nương.”

“Những thứ này là do công tử chọn về sao?”

“Là tổ phụ lưu lại, những loại hoa này tất cả đều là giỗng trân quý hiếm có. Chỉ có Tư Mã sơn trang chúng ta mới có kỳ hoa này.”

“Đích thật là trân quý hiếm có, lệnh tổ phụ là người thông hiểu y thuật sao?” Băng Nhan hỏi.

“Ta chỉ biết tổ tiên phụ là đại hiệp võ lâm một thế hệ. Nhưng mà có nhớ rõ phụ thân từng đề cập qua tổ tiên đối với y thuật thật là có hứng thú.”

“Những thứ này đều là kỳ hoa hiếm có, là độc dược trí mạng để giết người đồng thời cũng là thước dẫn cứu người.”

“Cái gì?” Hắn vội vàng ngây người.

Nàng kể vanh vách danh sách trong tay.”Hỏa hồng long tâm, dịch chiết xuất từ nó có thể giải các loại hàn độc Bắc Cương. Còn đóa Hắc Dạ Lan nay có thể khắc chế cổ độc Miêu Cương.”

“Lời này thật sao!” Hắn thật sự không hiểu được, nguyên lai hoa viên này là kho báu.

“Chủ nhân của ta đã gặp qua là không quên được, thành thục ghi nhớ hơn bảy vạn loại thảo dược kỳ hoa.” Nham Cự lạnh nhạt bổ sung.

Hắn kinh ngạc với công dụng của kỳ hoa, tỉnh ngộ nguyên lai tổ tiên phụ gieo trồng loại kỳ hoa này là có sử dụng khác. Đồng thời cũng kinh dị vì Băng Nhan không phải là thày lang bình thường, lại biết rõ các loại hoa cỏ dược tính như thế.

“Ta có thể trích trong đó một ít để chế dược liệu không?”

“Đương nhiên! Mời tùy ý sử dụng.” Trong mắt hắn hiện lên một tia sáng sắc bén.

Nàng rốt cuộc có lai lịch ra sao? Lúc này Tư Mã Thanh Vân mới nhìn thẳng vào vấn đề này, hắn cần thăm dò tìm hiểu thật tốt một phen.

“Có thể mời hai vị đến chòi nghỉ mát ngồi chơi một phen, ta đã kêu hạ nhân chuẩn bị điểm tâm.”

Băng Nhan do dự một chút, Tư Mã Thanh Vân không để cho nàng có cơ hội cự tuyệt, lập tức bồi thêm một câu: “Hai vị tới trước chỗ đó nghỉ tạm, ta  sai người đem mỗi một hoa quả hái xuống đưa đến phòng cô nương.”

“Làm phiền công tử.” Người ta khách khí như vậy nên  nàng cũng không tiện cự tuyệt.

About ♍_Tử Linh_♍

Hạnh phúc và khổ đau luôn đi đôi bên cạnh nhau

14 responses »

  1. sontraphudu nói:

    temmmmmmmmmmmmmmmmmmmm

  2. sontraphudu nói:

    kakkakaaa lần đầu nhận được tem nhà nàng ahhhhhh.

  3. sontraphudu nói:

    tất nhiên ta rảnh rang lắm nàng ahhh.ta dạo nỳ mong nàng sớm ra truyện mới nhìu nhìu ahhhh,vì wa tết chắc ta có việc làm rùi ko thể giành tem nhà nàng nhìu nhìu được ==’

  4. sontraphudu nói:

    cái nỳ thì chưa bít .nhưng truyện ta đã nhận của nàng thì sẽ ra đều đều,nếu như edit ko khó quá ^^,làm ta ko biết edit thế nào ahhhhhhh

  5. sontraphudu nói:

    nàng ah,nàng có online ko

  6. sontraphudu nói:

    nàng ơi cái phần nỳ ta nên dịch như thế nào :Long Hiên hoàng triều kiến triều trăm năm có thừa
    ta đang dịch phần mở đấu mừ ko hỉu câu này,nàng chỉ ta với ,ta len fb ko có gặp nàng ah

✿◕ ‿ ◕✿ ✿♥ ‿ ♥✿

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s