Các tình yêu đọc truyện vui vẻ ^O^~

Chương 5.1:

Editor:  Devil_Dương Tử Băng (thank t/y ♥!)

Beta:  Tuyết Nhi ♥‿♥!

Nguồn bản Edit:  Tuyết Linh Các

Trải qua lặn lội đường xa, bọn họ cuối cùng cũng đi vào tới kinh thành.

Dọc theo đường đi bởi vì Lí Hàn Băng âm thầm bảo hộ, Liễu học sĩ cuối cùng bình an vô  sự tiến vào hoàng cung.

Trải qua thời gian khoảng một tháng, Lí Hàn Băng đã có đầy đủ hết chứng cứ chính xác  có thể thay Liễu học sĩ rửa sạch oan tình.

Dưới sự dẫn dắt của Lí hàn Băng, Nhã  Lệ nhìn thấy đương kim Tể tướng – Lí Nhược Thủy, đồng thời ở lại phủ đệ của hắn.

Làm Nhã Lệ giật mình là, Lí Nhược Thủy tuổi còn trẻ, xem chừng chỉ khoảng 20 tuổi, mà đã là Tể tướng dưới một người trên vạn người, hơn nữa hắn còn là đường ca của Lí Hàn Băng.

Lí Nhược Thủy diện mạo tuấn lãng, thanh tao nho nhã, nhìn ra học thức uyên bác, khí phách sáng sủa, ánh mắt che dấu một cỗ sức mạnh thâm trầm, nàng cảm thấy hắn cũng không phải một người đơn giản, nếu không như thế nào có khả năng làm Tể tướng?

Lí Hàn Băng giới thiệu để hai người bọn họ biết nhau, hơn nữa còn đem chuyện của Liễu học sĩ nói cho Lí Nhược Thủy nghe, rồi mới đem chứng cứ điều tra được cùng sự việc trải qua nhất nhất hướng hắn giải thích, đồng thời còn muốn Nhã Lệ đem nghiên mực ra, lấy thư trong đó giao cho hắn.

Hắn tin tưởng với ý nghĩ cùng tính tình khôn khéo của  Lí Nhược Thủy, nhất định có thể thoải mái giải quyết chuyện này, hơn nữa còn trả lại trong sạch cho Liễu học sĩ.

Lí Nhược Thủy cố ý liếc mắt nhìn Nhã Lệ, hắn hiểu được giữa hai người đã có biến chuyển, Hàn Băng đối nữ tử này đã động tâm, nếu không với cá tính của hắn sẽ không đem phiền toái đến cho bản thân, hắn tuyệt đối không làm dòng nước đục chảy xuôi.

Đương nhiên, hắn còn phải cảm tạ sư phụ Hàn Băng tương trợ, nếu không lấy bản lãnh Lí Nhược Thủy  hắn, mặc dù có thể cứu Liễu học sĩ, nhưng lại có rất nhiều điểm phiền toái.

Lí Nhược Thủy hiện lên một chút ôn hòa hướng nàng cười nói:

“Thì ra là Liễu tiểu thư, Liễu học sĩ là người có khí chất của một vị quan tốt, mặc dù đã lui ẩn, nhưng cũng không thể để cho người ta phá hỏng danh dự của hắn, Liễu tiểu thư xin yên tâm ở chỗ này chờ, ta lập tức tiến cung, nhất định có thể đưa Liễu học sĩ bình an trở về đây”.

“Cám ơn!”– Nhã lệ lấy tươi cười đáp lại.

“Hàn Băng, các ngươi tự nhiên, ta lập tức tiến cung.”

Lí Nhược Thủy rất nhanh phân phó hạ nhân chuẩn bị kiệu, rời khỏi phủ đệ.

Đợi sau khi hắn rời đi, Nhã Lệ hướng Lí Hàn Băng nói:

“Không nghĩ tới ngươi thế nhưng lại có đường ca là Tể tướng có quyền lớn

Lí Hàn Băng nghe vậy, sắc mặt bỗng nhiên trở nên âm trầm lạnh lùng, trong mắt cũng hiện lên một chút bóng ma.

  “Ta nghĩ, ngươi cùng người đọc sách làm quan mới xứng đôi đi?” Lời nói mang theo ghen tuông từ miệng hắn nói ra.

 Nàng vẻ mặt  buồn bã, cố sức lộ ra một chút suy yếu cười, nói: “Tuy rằng như thế, nhưng ta cảm thấy hắn tươi cười thực giả, giống như giả tạo ứng phó với người bình thường”

 Nhã Lệ nói ra quan sát của chính mình, cố ý xem nhẹ lời nói đả thương người cùng thái độ xa cách lạnh lùng của hắn. Hắn thật sự làm tổn thương lòng của nàng a.

Nhìn vẻ mặt nàng ảm đạm, hắn tâm hiện lên một trận đau, nhưng vẻ mặt hắn vẫn là lạnh lùng. Hắn không phải cố ý nói ra những lời tổn thương nàng, hắn chỉ là bất an, sợ hãi, về phần hắn sợ hãi điều gì, hắn không muốn đi sâu nghiên cứu.

“Không nghĩ tới ngươi cũng nhìn ra hắn tuy bề ngoài ôn hòa, kỳ thật cũng là một con hồ ly gian trá.”

Nhã lệ nghe hắn không tiếp tục nói lại đề tài lúc trước, thở dài nhẹ nhõm một hơi nói tiếp: “Đúng nha. Ngươi nghĩ , cha ta chắc là không có việc gì chứ?” Nàng có chút lo lắng nhìn hắn.

“Yên tâm, ta đã tìm được chứng cứ chính xác, còn lại đưa cho đường huynh từ từ đi làm, hắn sẽ xử lý thật sự thỏa đáng .”  Xem nàng đứng ngồi không yên, hắn tiếp theo hướng nàng nói: “Ta đưa ngươi đi xem chung quanh một chút, miễn cho ngươi lại suy nghĩ miên man.”

 Nhã lệ gật gật đầu, theo hắn đi ra ngoài. Phía sau hắn thái độ thân thiết khiến nàng cảm động, nhưng mà có đôi khi hắn lại biểu hiện thái độ khiến nàng đau lòng, giống như vừa rồi.

Hắn như vậy tính cách bất định , cảm xúc là theo yêu thích của hắn mà biến đổi, làm cho lòng của nàng cũng theo hắn mà lúc vui lúc buồn, nhưng nàng lại không có khả năng thay đổi hắn, cũng không có biện pháp để bản thân không đi cùng hắn .

Nhã Lệ thở dài trong lòng, yêu một người thật sự khó như vậy sao?

∞∞∞

Gần đây trong kinh thành , đề tài nói chuyện đều là chuyện của Liễu học sĩ cùng Lí Nhược Thủy.

Lí Nhược Thủy hai mươi tuổi mà đã dễ dàng lên làm Tể tướng vốn là làm cho  toàn bộ dân chúng tấm tắc khen ngợi, nay hắn thay Liễu học sĩ rửa sạch tội danh thông đồng với giặc phản bội đất nước, mọi người đối với hắn lại đề cao đánh giá không ít.

Mặt khác, nghe đồn Đao Vương trên vai lúc nào cũng mang một thanh đao vừa đến Tể tướng phủ, cũng là hắn thay Liễu học sĩ tìm được chứng cớ lật lại bản án, vì vậy hắn cùng với Lí Nhược Thủy trở thành đề tài để mọi người nói chuyện phiếm mỗi khi uống trà.

Liễu học sĩ khi còn làm quan ở trong Triều, thường xuyên vạch tội Thượng Thư  đại nhân Dương Thượng Anh, Dương Thượng Anh ghi hận trong lòng, bởi vì vậy cho dù Liễu học sĩ đã cáo quan về quê, vẫn muốn nghĩ hãm hại hắn.

Con rể Dương Thượng Anh là một võ Trạng Nguyên, hơn nữa được phong làm hộ quốc đại tướng quân, xuất thân lỗ mãng, lại quen biết không ít người trong giang hồ, đương nhiên có thể tìm được cách điều động sát thủ nghĩ rằng ở giữa đường có thể giết chết Liễu học sĩ, một lần vất vả *suốt đời nhàn nhã* (*: nhất lao vĩnh dật).

Nhưng hắn thật không ngờ là Hoàng Thượng đối với Liễu học sĩ kính trọng như thế, hơn nữa Đao Vương cuối cùng lại đang âm thầm giúp Liễu học sĩ, làm cho mưu kế của hắn thất bại.

 Vật chứng cùng giấy tờ liên quan làm cho Dương Thượng Anh hết đường chối cãi, vả lại con rể Dương Thượng Anh lấy chức vụ hướng ngoại bang trao đổi tin tức, mới chính là người phản bội quốc gia thật sự.

 Lí Nhược Thủy trở lại phủ đệ, hướng Lí Hàn Băng cùng Nhã Lệ đem sự tình xảy ra cùng kết quả giải thích rõ.

“Dương Thượng Anh bị phán quyết cầm tù chung thân, về phần tướng quân Trương Đức Dung, hắn rất giảo hoạt, hắn thế nhưng lại lén trốn đi , ta nghĩ hắn có khả năng  ôm oán  hận trở lại trả thù, Hàn Băng, chính ngươi phải cẩn thận một chút”

“Đừng chỉ  nói ta, chính ngươi cũng nên cẩn thận một chút , người tố giác chuyện này chính là ngươi, bất quá, ta nghĩ với tác phong làm việc giảo hoạt như ngươi, hẳn là không cần ta nhắc nhở ngươi mới đúng.”- Hắn đối với Lí Nhược Thủy  trào phúng nói.”

Lí Nhược Thủy trên mặt lộ một chút ôn hòa cười, vẻ mặt vô tội hướng  hắn nói: “Ta làm sao giảo hoạt ?”

 “Khư!”– Lí Hàn Băng khẽ gắt một tiếng, không tin hắn lại ngụy trang vẻ mặt vô tội kia

  “Lý đại nhân, không biết cha ta hiện tại như thế nào?” Nhã Lệ thật sự không có tâm tư nghe hai người tranh cãi, cha nàng không có cùng hắn trở về, không biết hiện tại là tình huống gì?

Thấy nàng vẻ mặt lo lắng, Lí Nhược Thủy trên mặt mang theo một chút xin lỗi hướng nàng nói: “Thật có lỗi, ngươi nhất định là khẩn trương muốn biết tin tức của phụ thân rồi. Liễu học sĩ trải qua một tháng ăn uống, đi lại nhanh chóng, hơn nữa  lại lớn tuổi, xương cốt bản thân không chịu nổi nên đã ngã bệnh.”

 “Cái gì?” – Nhã Lệ nghe nói, trong lòng càng thêm lo lắng, vội vàng nói: “Cha ta người hiện tại ở nơi nào?”

 “Ông ấy ở trong cung. Ngươi đừng lo lắng, Liễu học sĩ là bị người khác hãm hại, Hoàng Thượng đối với hắn thập phần đãi ngộ, thỉnh Thái y xem bệnh cho hắn, để cho hắn ở trong cung tĩnh dưỡng. Trong cung có rất nhiều dược liệu trân quý, so với việc ta đưa hắn tiếp trở về trị liệu tốt hơn nhiều lắm.”

  “Kia…… Ta có thể tiến cung xem cha ta sao?”  Nàng vẻ mặt cầu xin nhìn hắn, nếu nàng không tự mình đi nhìn xem cha, nàng không thể an tâm.

Lí Nhược Thủy đem ánh mắt nhìn về phía Lí Hàn Băng.

Lí Hàn Băng gật gật đầu, vừa lúc, hắn cũng nghĩ tiến cung đi xem

“Hảo, ta đi sắp xếp, ngày mai đưa các ngươi tiến cung nhìn cha ngươi.”

“Cám ơn ngươi.” Nhã Lệ vẻ mặt cảm kích nhìn hắn.

Lí Nhược Thủy gợi lên một chút cười hướng nàng nói: “Ngươi không cần cảm tạ ta, ngươi hẳn là nên cảm tạ hắn, nếu không có hắn, ta sẽ không nhúng tay quản chuyện này.”

 Đừng tưởng rằng hắn vẻ mặt ôn hòa, thoạt nhìn có dáng vẻ của một người tốt, kỳ thật sự tình nếu không phải có lợi cho hắn, hoặc là hai người có giao tình mật thiết, nếu không đáng giá để cho hắn làm như vậy, hắn sẽ không xen vào việc của người khác.

Nhã lệ nhìn phía Lí Hàn Băng, đang muốn mở miệng, hắn cũng không để cho nàng cơ hội nói lời cảm tạ,  “Mấy ngày nay ngươi lo lắng chuyện của cha ngươi, cũng chưa thể hảo hảo ngủ một giấc, hiện tại ngươi có thể yên tâm , đi ngủ một giấc ngủ trưa, miễn cho ngày mai cha ngươi thấy ngươi, ngược lại lại lo lắng cho ngươi.”

Nhã lệ gật gật đầu, quyết định nghe theo lời nói của hắn. Lí Nhược Thủy tiến cung liền đợi ba ngày, ba ngày nay nàng đều ngủ không an ổn, hiện tại cuối cùng có thể buông xuôi tảng đá trong lòng.

Nhã lệ hướng Lí Nhược Thủy gật đầu, rồi mới xoay người rời đi.

Đại sảnh chỉ còn hai người , Lí Nhược Thủy đối với người vẫn ngây ngốc nhìn theo bòng dáng giai nhân  Lí Hàn Băng trêu chọc nói: “Người  đã muốn đi xa, ngươi cũng đừng nhìn nữa .”

Lí Hàn Băng quay đầu trừng mắt nhìn hắn một cái,  tự tìm vị trí ngồi xuống, “Tên  Hoàng Thượng  kia có hỏi về ta, đúng  hay không?”

  “Sách! Ngươi sao có thể ác ý như thế, dám dùng xưng hô bất kính đối với  Hoàng Thượng.” Lí Nhược Thủy khóe miệng ôm lấy tươi cười ngồi vào bên cạnh hắn.

 “Ít ra vẻ thôi, ngươi đối với tên Hoàng Thượng kia cũng không có bao nhiêu tôn kính.” Lí Hàn Băng  khinh  thường nói.

“Ai nha! Ngươi  như  thế  nào nói như vậy? Ít nhất tôn  kính của ta là đặt ở đáy lòng nha!” Lí  Nhược  Thủy  không  đứng  đắn  đối  với  hắn  nháy  mắt  mấy  cái.

“Hừ!”  Lí Hàn Băng  đối  hắn  khẽ  gắt  một  tiếng  sau  đó  nói: “ Tốt  lắm, hiện  tại  ngươi  nên  nói  cho  ta  biết, sự  tình  không  có  đơn  giản  như  vậy, đúng  hay không?”

“Ta biết chuyện gì cũng đều không thể gạt được ngươi, tuy rằng ngươi làm việc có xúc động một chút, bất quá, xem ra Liễu tiểu thư thay đổi ngươi không ít, ít nhất ngươi không còn nóng nảy giống như trước kia.”

“Ta không nghĩ nói tính tình của ta, nói chuyện chính đi.” Lí Hàn Băng không kiên nhẫn liếc mắt nhìn hắn một cái.

“Hảo hảo hảo, ngươi đừng có không kiên nhẫn như vậy. Ta cùng Hoàng Thượng nhất trí cho rằng Trương Đức Dung phía sau còn có một thế lực thay hắn làm chỗ dựa, chúng ta thảo luận kết quả, hẳn là giúp đỡ một vị  hoàng tử khác cùng đại thần giở trò quỷ.”

“Thì tính sao? Hắn đã tại vị năm năm, thế lực đại khái đã củng cố, hắn thì sợ gì, đưa bọn họ tất cả đều bắt lại trị tội thì tốt rồi nha!” Hắn không hiểu tên kia kiêng kị cái gì.

“Ngươi đừng quên Hoàng Thái hậu thập phần bảo vệ các lão thần kia, tuy rằng bọn họ đại đa số đều đã không làm quan, nhưng thế lực vẫn là rất lớn mạnh, cho nên phải tìm ra chứng cớ , như vậy Hoàng Thái hậu mới không có cách a.”

p/s:  Edit bao nhiêu mình post bấy nhiêu ^^~

Thỉnh không mang truyện ra khỏi nhà khi chưa có sự cho phép🙂

About ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)

♥ Siêu cấp thục nữ... ♥‿♥!

60 responses »

  1. devil_lovely nói:

    hihi..hok có gì để nx (ta tự khen tý ty thông cảm)

  2. Sò xấu xí nói:

    *Đá lông nheo* yêu nhớ em hôn?
    wen lượm cái tem.

  3. devil_lovely nói:

    hê hê.thì ta dạo này đang đi đọc chùa mà.không hiểu sao dạo này ta ham đọc truyện võng du thế không biết

✿◕ ‿ ◕✿ ✿♥ ‿ ♥✿

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s